Chủ Nhật, 7 tháng 7, 2024

Cười chút chơi "Di Truyền"

 
Ông Bà ta có câu: "Cha mẹ cú đẻ con tiên. Cha mẹ hiền sanh con dữ". Câu này có hai ý, nửa đấu nói về hình dáng, nửa sau nói đến tánh tình.
Ở bài viết này, mình xin được "tám" chút xíu về nửa đầu của câu trên.
Có nhiều gia đình, tuy ba má có khuôn mặt, tướng tá hơi khó coi, sinh con trông rất xinh xắn, nhưng khi nhìn vẫn thấy rất giống cha mẹ. 
Ngược lại, có nhiều cặp vợ chồng rất đẹp, sinh con trông vẫn có nét giống nhưng lại xấu.
Sao lại có chuyện kỳ lạ thế?  
Không có gì kỳ lạ cả. Con người ta dù xấu mấy đi nữa, nhưng trong mười phần vẫn có đôi phần dễ nhìn. Đứa con được sinh ra may mắn thay, chúng không giống cái xấu, mà lại tập trung những nét đẹp của ba má. Ngược lại, đôi vợ chồng xinh đẹp có con xấu, vì chúng thừa hưởng những nét xấu của cha mẹ.  
Như vợ chồng tôi, chỉ có một thằng con, khi lớn lên, nó lại giống cái xấu của ba má. Chỉ chuyện cái tóc thôi, tôi thì tóc không bạc, nhưng bị đầu hói, trong khi vợ tôi thì ngược lại. Sao con tôi ngu quá chỉ giống cái xấu mà không lựa cái đẹp, phải chi chọn giống mẹ thì đầu không bị hói, và lựa giống cha thì tóc đâu có bạc sớm.    
Nói cho vui vậy thôi, ai cũng muốn sinh con đẹp, nhưng con cái thửa hưởng di truyền của cha mẹ, trúng cái nào thì xào cái đó, biết làm sao mà chọn với lựa phải không quý vị.
Huỳnh Hữu Đức

Thứ Hai, 1 tháng 7, 2024

Nhớ Người Cảm Tác

 


Chiều về êm dịu cánh hoa bay
Vẳng tiếng thở buồn vọng đến đây
Đất Vĩnh hiền hoà bền nghĩa trọng
Cửu Long êm ả nước vơi đầy
Người nơi đất khách quên hay nhớ
Kẻ ở quê nhà đắng lẫn cay
Ai nỡ kết tơ rồi gởi lại
Để người vương vấn cuộc tình say.
                                   Quên Đi.

Thứ Sáu, 28 tháng 6, 2024

Phù Du

 
 
Vô thường đích thực chốn nhân gian
Biến biến thông thông mãi đổi hoàn
Bản ngã chấp mê sân nặng gánh
Vô vi thanh tịnh khổ tiêu tan
Đầu xanh danh lợi bao nhiêu được
Tóc trắng phù du cũng bấy lần
Ngoảnh lại nồi kê còn đỏ lửa

Nam Kha chớp mắt giấc mơ tàn
                            Quên Đi   

Thứ Bảy, 22 tháng 6, 2024

Dĩ Vãng Nhoà Phai



Biết đến bao giờ ta gặp lại
Lá như đồng cảm sắc phơi vàng
Nhớ thời sinh tố cùng ly uống
Lưu bút bây giờ chẳng thấy trang
Hy vọng có ngày se chỉ thắm (*)
Đâu ngờ vỡ mộng khóc Tương giang
Cung xưa lỗi nhịp đành ôm hận
Dĩ vãng nhoà phai cũng sớm tàn.
                                Quên Đi
(*) Theo tích xưa "Chỉ Thắm Se Duyên"

Thứ Bảy, 15 tháng 6, 2024

Nước ơi

Nước khô còn bị mặt trời hong
Các tỉnh Miền Tây mặn ngập đồng
Ruộng lúa xác xơ mong đợi nước
Vườn cây héo hắt ngó chờ sông
Đầu nguồn vui sướng xây bao đập
Cuối bãi âu lo rối cả lòng
Cố chịu mùa này sau sẽ tính
Trời xa mưa chẳng chớ mòn trông.
                            Quên Đi

Thứ Năm, 6 tháng 6, 2024

Miền Sông Nước


Những cánh chim vờn vui bóng mây
Cửu Long phân nhánh lách luồn vây
Nắng vàng ngơ ngác trong ngày mới
Gió sớm thẩn thờ nép rặng cây
Du khách dời chân thăm chợ nổi

Khua chèo cô lái dáng thơ ngây
Say mê theo cảnh miền sông nước
Thoáng đó mặt trời đã xế tây.
                              Quên Đi

Chủ Nhật, 2 tháng 6, 2024

Cảm Vận Thơ Nguyễn Trãi:


 
           Trần Tình 9
 
Bảy tám mươi bằng một bát tay
Người sinh ở thế mấy nhàn thay
Lan đình tiệc họp mây ảo
Kim cốc vườn hoang dế cày
Nhật nguyệt soi đòi chốn hiện
Đông hè trải đã xưa hay
Ta còn lãng đãng làm chi nữa
Tượng có trời bày đặt vay.
                    Nguyễn Trãi
 
Cảm Vận Thơ Nguyễn Trãi:
Đề Thơ Cảm Vận Trần Tình 9
 
Kiếp người ngắn ngủi khéo chung tay
Kẻ sĩ quên đời tiếc lắm thay
Lã Vọng chờ thời điếu Vị
Doãn Công ẩn xứ Sằn cày
Trăm năm tới nào ai biết
Thế sự này mấy kẻ hay
Đại trượng phu thân mang trọng trách
Đạo người nặng nợ đang vay.
                                     Quên Đi