Thơ tựa hoa ngàn chốn thảo nguyên
Nửa như hoang dại nửa ngoan hiền
Là mây là gió gieo cơn bão
Là nước là trăng kết mối duyên
Như nhớ như mong tình rẽ lối
Như mơ như tưởng mộng chung thuyền
Lời thơ giọt máu tim thi sĩ
Là cả thiên đường khách mặc nghiên
Quên Đi
Nửa như hoang dại nửa ngoan hiền
Là mây là gió gieo cơn bão
Là nước là trăng kết mối duyên
Như nhớ như mong tình rẽ lối
Như mơ như tưởng mộng chung thuyền
Lời thơ giọt máu tim thi sĩ
Là cả thiên đường khách mặc nghiên
Quên Đi

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét