Chủ Nhật, 14 tháng 12, 2014

Xướng Hoạ : Qua Đèo Prenn


          Qua Đèo Prenn
Đến rặng đèo Prenn núi chập chùng
Đường lên dốc đứng uốn vòng cung.

Thông chê triền thấp, vươn lên đỉnh

Thác ngại non cao, đổ xuống rừng.

Vách đá mây che sầu chất ngất

Hàng cây sương đẫm lệ rưng rưng.

Suối xa vẳng tiếng buồn sơn cước

Cho gió cao nguyên khóc lạnh lùng.

                                 
Quang Tuấn

Các Bài Thơ Hoạ
                 


            Sa Pa

Mịt mù sương phủ, áng mây chùng

Đường lượn quanh co dáng cánh cung

Sừng sững núi nhô che trước mắt

Ầm ào thác đổ khuất sau rừng

Võ vàng trăng úa, bờ lau quạnh

Khắc khoải đêm tàn, giọt móc rưng

Có chú nai già bên suối vắng

Bàng hoàng thoát khỏi cuộc săn lùng.

                         Phương Hà

                    (1)
        Nhớ Đèo Hòn Giao
Chiều xuống Hòn Giao núi chập chùng ,

Đèo cao, hiểm trở vẽ hình cung .
Giăng giăng sương móc che thung lũng ,
Lặng lẽ lều tranh ẩn khói rừng .
Vách đá thông ngàn rêu mãi bám ,
Nước mưa cành lá lệ còn rưng .
Khói ngo sơn cước ai nhen nhúm ?
Hương gió cao nguyên nhớ lạ lùng .
                                            Mailoc
                   
   (2)
           Tiếng Đàn Xưa

Bến vắng đàn ai mấy sợi chùng ,
Tiếng tì, nức nở khóc dây cung .
Vang vang dây nhỏ,  ngân dòng suối ,
Rầm rập sợi to,  thét gió rừng .
Thoăn thoắt tay ngà  làn tóc xỏa ,
Mơ màng mắt biếc lệ mi rưng !
Bâng khuâng  lau lách buồn không nói ,
Sông nước người xưa nhớ lạ lùng .
                                         Mailoc

       Thành Phố Buồn
Gió lạnh mây giăng ánh nguyệt chùng
Đêm buồn văng vẳng khúc ai cung
Tình yêu Than Thở đàn sai nhịp
Thơ mộng Tuyền Lâm khói ẩn rừng
Bảo Đại dinh hoàng danh mãi vọng
Langbiang đỉnh núi lệ còn rưng
Phố buồn Đà Lạt bao hương sắc
Lữ khách vấn vương chẳng lạ lùng
                                  Quên Đi