Mặc dù quen cũng vài người
Nhưng duy chỉ một bạn đời sẻ chia
Như chim liền cánh chẳng lìa
Bậu đâu ta đó mình dìa chung nơi
Trải bao cay đắng cuộc đời
Tình luôn bền vững một lời sắc son.
Vai từng kề dưới trăng tròn
Trăng nay có khuyết ta mãi còn bên nhau.
Sau cơn bệnh nặng năm 2020 phải làm phẩu thuật, dáng em ngày càng mập ra. Nhìn Em thay đổi theo năm tháng, dáng đi không còn tha thướt như xưa. Lòng tôi buồn vô hạn.
Ta nhớ em cuối mùa chinh chiến cũ
Áo bà ba tôn vóc dáng chân quê
Tóc choàng vai như buông thả câu thề
Nương theo gió suối huyền gờn gợn sóng.
Vẫn bên nhau mỗi đêm, tôi thường vào giường trễ, nhìn Em an giấc, lòng tôi tràn dâng bao xúc cảm. Em không còn là cô gái ngày nào mà tôi thường săn đón, không còn mái tóc đen huyền buông thả phủ lưng.
Có cô gái thiên thanh màu áo mới
Chân ngập ngừng qua ngưỡng cửa văn phòng
Đôi mắt tròn đen nhánh lướt nhìn quanh
Ta chợt thấy tim chừng như dao động
(50 Năm Chuyện Chúng Mình)
Với tôi, Em vẫn rạng ngời trong sáng, vẫn xinh đẹp như thuở nào, vì tôi không còn nhìn Em bằng đôi mắt, mà nhìn bằng trái tim. Em vẫn chăm chút cho tôi như thời mới cưới, Em vẫn là em của mấy mươi năm về trước.
Vợ yêu của anh, Em mãi mãi là vợ hiền yêu quý nhất, cho dù có đôi lúc anh vui chơi bên ngoài.
Đêm nay, nhìn vành trăng khuyết đêm Thất Tịch, anh cảm nhận tất cả tấm lòng của Em, tấm lòng của một người đã vượt bao khó khăn, cùng sóng vai chồng đi đến ngày nay.
Đã 53 năm, bất chấp khổ đau. Vâng đã 53 năm ngọt bùi chia sẻ cùng chồng.
Giờ ngẫm lại, có bao nhiêu người đàn ông nào hạnh phúc như tôi?
Cám ơn đời đã cho tôi một người vợ tuyệt vởi.
Cám ơn Em đã cho anh niềm hạnh phúc vô biên .
Mới thoáng thôi nửa thế kỷ qua rồi
Và phía trước dẫu còn bao xa nữa
Vẫn trong tay cùng đến hết cuộc đời.
Em một thuở chuyện hai mình muôn thuở...
(50 Năm Chuyện Chúng Mình)
Huỳnh Hữu Đức

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét