So le rau hạnh vắn dài
Xuôi theo nước chảy mọc hai bên dòng
Dịu hiền cô gái trắng trong
Cho dù thức ngủ đều mong được nàng
Nếu như người đẹp chẳng màng
Ta mơ hay tỉnh vẫn mang bóng hình
Xa xôi quá vẫn riêng mình
Suốt đêm trằn trọc mối tình đơn phương.
Quên Đi

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét