Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2015

Đêm rơi



Sương lạnh đêm buồn lá ủ ê
Sông khuya mòn đợi nước trôi về
Gió thôi đừng đến gieo nhung nhớ
Xui khiến tình trăng nặng tái tê

Một lần gặp gỡ đã sầu vương
Chẳng nợ duyên nên chẳng chung đường
Người về chốn ấy còn lưu lại
Cả khối tình si thú đau thương.

Thẩn thờ đọc lại bóng hình ai
Ôm mộng mơ chi suốt canh chày
Bơ phờ một bóng trăng cô độc
Nghiêng ngã màn song đẫm giọt cay.
                          Quên Đi