
Mới vừa ngã bệnh ngỡ rằng lâu
Bởi vướng tình thơ khó cưỡng cầu
Bài xướng vừa xem vào chập tối
Đáp vần gắng trọn cả đêm thâu
Do duyên bút mực đầy hương vị
Nên thú văn chương đủ lấp sầu
Với bạn vườn thơ bao kỷ niệm
An vui tự tại khỏi tìm đâu.
Quên Đi





