Thứ Hai, 14 tháng 9, 2015

Mùa Thu Dắt Cháu

Hôm nay, ngày tựu trường ở Nam Cali, nắm tay dát hai thằng cháu ngoại đến trường, một thằng mới lớp 2 , một thằng mới vào mẫu giáo. Cứ mỗi lần chứng kiến cảnh ngày tựu trường lòng tôi tự nhiên xao xuyến vô cùng!
Ai trong chúng ta cỡ 60 tuổi trở lên , tôi nghĩ cùng đã đọc và ít nhất thuộc lòng đoạn mở đầu trong bài văn “Tôi Đi Học"rất đẹp của nhà văn Thanh Tịnh ( 1917-1988 ).Mời đọc lại để cùng ngậm ngùi cho một thời thơ ấu như mơ đã qua.
Tôi Đi Học 
“ Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỹ niệm bâng khuâng của buổi tựu trường. 
…..Buổỉ mai hôm ấy , một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh, mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp . Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi , vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: hôm nay tôi đi học “ ….
Thanh Tịnh

Trong nỗi niềm bâng khuâng đó, tôi cũng xin qúi bạn chia sẻ phút giây cảm khái của một ông giáo già về hưu nắm tay dắt hai thằng cháu trong ngày tựu trường của một sớm mai đầu thu.

      Mùa Thu Dắt Cháu 

Thu đã tới mà hồn ngớ ngẩn 
Ngỡ hạ còn lẩn quẩn đâu đây 
Thời gian thắm thoát nào hay 
Heo may lành lạnh , sáng nay tựu trường 

Trên vỉa hè , con đường khu phố 
Trường lao xao lố nhố bóng người 
Tiếng xe , tiếng nói , tiếng cười 
Trẻ con lúp xúp không rời mẹ cha 

Lối đi nhỏ, trẻ già tay nắm
Gót chân non giày trắng bên ông
Vai đeo cập nhỏ lòng thòng 
Cái thằng mới đó cao nhòng lớn ra 

Nắm tay cháu sao mà nhớ quá!
Nhớ ngày nao theo Má đến trường 
Bàn tay hơi ấm còn vương 
Trong ta cảm giác như dường hôm qua 

Thằng nhóc ấy nay đà bạc trắng 
Một ông già thủng thẳng bước đi 
Ai hay ai biết nhớ gì ?
Tiếng xưa giọng Má thầm thì bên tai 

Vài lá úa thở dài trên cỏ 
Nắng thu về lấp ló trong mây 
Ngày xưa thương nhớ ngập đầy 
Như ràng như buộc như giày hồn ta 
                                 Mailoc 
                   Đầu thu Nam Cali 9-1-15
***

         Cần Thơ Ơi ! Mùa Thu! 

Cần Thơ mùa nầy mưa bay nhè nhẹ 
Lá vẫn xanh và mây trắng mịt mù 
Miền nam chỉ có hai mùa mưa nắng 
Cần Thơ ơi! sao chẳng có mùa Thu ?! 

Mưa chiều bên ly cà phê góc phố 
Từng giọt buồn đẫm hoa cúc ngoài sân 
Thu giận ai không thèm qua phố chợ 
Có người đang chờ đón một người sang. 

Nhớ ngày xưa trên đường làng buổi sáng 
Trong tay mẹ đầu tiên tuổi học trò 
Dường như lúc đó trời trong quang đảng 
Sương Thu về nghe lạnh tuổi ngây thơ. 

Ôi cái thuở còn hoang mang vụng dại 
Đẹp làm sao ký ức buổi ban mai 
Bây giờ đã mái đầu hai thứ tóc 
Bụi mưa bay nhòe ướt tháng năm dài. 

Mưa bong bóng không gian buồn chớm lạnh 
Có giọt nào làm ướt át hồn thơ 
Mưa như khóc mưa dỗi hờn lâu tạnh 
Nhưng Cần Thơ ! Mùa Thu đến bao giờ ?! 
                        Dương hồng Thủy 
                             (03/09/2015)
***
              Buổi Học Đầu Đời

Cứ mỗi tựu trường lòng ta liên tưởng 
Thuở ấu thơ theo chân Mẹ đến trường
Đứng bên ngoài,đôi mắt Mẹ ngùi thương
Nhìn thằng bé, mặt này lo lắm lét!

Nhiều đứa nhỏ đứng bên ngoài khóc thét
Chẳng chịu vào,níu kéo Mẹ chẳng buông
Tôi ngồi đây mà nét mặt đượm buồn
Ngó ra cửa mẹ vẫn còn đứng đó!

Cây thướt kẻ trên tay cô giáo gõ
Nhịp trên bàn và nghiêm nghị nói to
Các trò nghe ,cô khuyên nhủ dặn dò
Giờ đến lớp,giờ ra chơi phải đúng !

Chữ A,B đầu tiên tôi lúng túng
Đọc theo cô mà có biết gì đâu!
Các thú vui còn in khắc trong đầu
Chạy bắt bướm,đi câu cùng chúng bạn

Cô dạy viết..U,O không đúng dạng
Cây viết chì nặng chit,miệng mím môi
Chữ O tròn nhảy tuốt giấy hàng đôi
Nó méo xệch như trứng gà bể vỏ

Chuông tan học, Mẹ đứng chờ cửa nhỏ
Tôi vội vàng sà vào Mẹ níu tay
Trên đường về vui chân sáo tung bay
Mới vắng Mẹ nữa ngày...mà thấy nhớ!
                                           Song  Quang

Thưa thầy và các anh chị,
Bây giờ ngày tựu trường ở Việt Nam không còn hình ảnh nào na ná như ngày xưa để gởi nhớ kỷ niệm NGÀY ĐẦU TIÊN TÔI ĐI HỌC của mình. Trẻ em bây giờ hầu hết ngồi sau cha mẹ trên xe đạp hay xe gắn máy với chiếc ba lô to đùn lủng lẳng sau lưng, hiếm hoi lắm mới bắt gặp cảnh mẹ dắt con đi bộ trên đường đất. Tiếng máy nổ và còi xe inh ỏi với mùi xăng luôn phảng phất gây cảm giác khó chịu nên mấy ai cảm nhận “…trên không có những đám mây bàng bạc…” như của ông Thanh Tịnh kể…
Đọc bài thơ MÙA THU DẮT CHÁU của thầy em lại liên tưởng đến hình ảnh của mình ngày xưa…

             Học Vỡ Lòng

Trứng luộc đèn nhang học vỡ lòng
Bác Hai khai trí chữ Tàu không…
Thiên trời địa đất …như con két
Thằng nhỏ ê a học thuộc lòng!

Đầu trần chân đất bước theo ba
Lớp học chuồng bò ở khá xa
Kê gạch ghế bàn mươi tấm ván
Năm đồng mỗi tháng dễ thôi mà

Ngòi viết lá tre, bình mực tím
Băm hai trang tập giấy hàng đôi
I u viết chữ đầu tiên học
Huyên náo bầy ong lũ trẻ ôi!

Cô giáo hiền nghiêm tận tụy này
Duy trì kỷ luật khúc roi mây
Trả bài tranh đọc quanh bàn viết
Vừa phóng bài nghe thế mới hay

Ra chơi ỏm tỏi vườn xoài mận
Cút bắt, chuyền chuyền, bắn đạn , u…
Cỏ cú đá gà chơi ăn dạ
Hơn thua đáo lạc mấy đồng xu

Đi tắt về mau lội đất cày
Băng đồng gốc rạ gót chân chai
Lối mòn buộc nối đuôi hàng dọc
Rủ đợi cùng nhau bước mỗi ngày

An chẳng bao năm lại chiến tranh
Tuổi thơ lửa đạn lớn song hành
Lòng tham nhuộm độc dần con trẻ
Thánh thiện hồn nhiên rụi mất nhanh

Đức dục hồn xưa còn bản chất
Dập vùi bao lượt nổi phong ba
Nghe thầy gợi lại mà thương quá
Ký ức trường quê chửa xóa nhòa.
                              Cao Linh Tử
                                   2/9/2015
***
         Ngày Tựu Trường

Thu tới mùa khai giảng khắp nơi,
Trẻ thơ có nội bảo vâng lời...
Tựu trường dắt cháu theo ông ngoại,
Đến lớp cầm tay gọi mẹ ơi!
Thuở trước thiếu thời ông nhớ lại,
Ngày xưa dĩ vãng đã xa xôi...
Ai người dẫn bước khi còn nhỏ
Mẹ vẫn theo con trọn một đời!
               Mai Xuân Thanh
     Ngày 03 tháng 09 năm 2015
***

Đọc bài "Ngày Tựu Trường" của Xuân Thanh, tôi thích vô cùng. Nhất là câu:"Mẹ vẫn theo con trọn một đời". Ôi một tình thương thật bao la, một câu thơ gieo vào lòng tôi bao cảm xúc

Má muốn theo con suốt cả đời

Cho dù mưa bão nặng giọt rơi
Dịu dàng tay nắm bàn tay trẻ
Tràn ngập yêu thương chẳng muốn rời.

Qua những bài thơ về mùa Tựu Trường trong Vườn Thơ, Quên Đi xin góp vui:


                  Nguồn Vui

Đọc những vầng thơ bé đến trường
Lòng nghe bao cảm giác thân thương
Bàn tay nhỏ xíu trong tay mẹ
Bở ngỡ như thu nối tiếp hè
                Giờ ngồi ôn lại những bước chân
                Đứa cháu nội yêu dáng ngại ngần
                Buổi đầu đi học nhiều lo sợ
                Rung rẩy: Nội ơi nội nhớ chờ
Tiếng trống tan trường giục giã vang
Kìa chú chim non đã vội vàng
Dáo dác nhìn xem ông có đến
Ồ Nội đây rồi mắt sáng lên
                Cứ tưởng chung quanh chẳng có ai
                Tằn lăn tíu líu chuyện vắn dài
                Bạn bè trong lớp và cô giáo
                Cô con trẻ lắm dáng cao cao
Nhìn cháu nói cười sau buổi học
Lòng ông đầy ấp một niềm vui

Bao nhiêu cay đắng bao hờn tủi
Giờ đã chìm trong mắt ngây thơ
                                        Quên Đi
***