Thứ Hai, 17 tháng 11, 2014

Xướng Hoạ : Đất Trời Tây Bắc


Bài Thơ Xướng

           Đất Trời Tây Bắc 
Rừng núi chập chùng, thung lũng xa... 
Một vùng trời đất rộng bao la 
Sương giăng mờ mịt, mây sà thấp    
Suối lượn quanh co, thác nhạt nhoà 
Khói toả thơm lừng hương bắp nướng 
Hồn say nghiêng ngả rượu cần pha 
Ngẩn ngơ tay dệt rời khung cửi 
Vừa vãn chợ tình buổi sáng qua !... 
                            Phương Hà  

Các Bài Thơ Hoạ
 

      Chiều Miền Quê  
Mặt trời lững thững tận phương xa 
Xóm nhỏ an lành chẳng tiếng la
Thình thịch tiếng chày ai vọng mãi
Du dương nhịp sáo trẻ chưa nhoà
Khói chiều cuộn toả như mây lẫn
Bếp lửa hừng lên tựa nắng pha
Sông nước miền quê đầy chất phát
Sẽ nghe rung cảm một lần qua 
                            Quên Đi

     Miền Quê Lúa Nước
Quê nhỏ vùng sâu bước dấn xa 
Ruộng đồng ẩn hiện giữa bao la 
Vàng màu lúa trổ bờ đê khuất 
Thẳng cánh cò bay chiếc bóng nhòa 
Ưỡn ẹo đường đi con nước liếm 
Oi nồng nắng đốt ráng chiều pha 
Vơi đầy ngày tháng triều lên xuống 
Số phận nhọc nhằn khó vượt qua!
                      Nguyễn Đắc Thắng