Thứ Hai, 9 tháng 6, 2014

Thời Gian - Tuổi Già


Có nhiều lúc bâng khuâng khi nắng tắt , 
Sầu chập chùng , hiu hắt nỗi cô đơn . 
Gió đâu về lạnh buốt cả tâm hồn , 
Hoàng hôn xuống , buồn mênh mông không dứt . 

Thời gian hỡi ! sao lạnh lùng vi vút , 
Như cổ xe đổ dốc chẳng thể phanh . 
Cho tháng ngày nối tiếp vụt qua nhanh , 
Ngoảnh mặt lại  , đời mong manh thoáng mộng ! 

Ngày tàn tạ khiến hồn ai lắng đọng ,
Một ngày qua , ước vọng cứ vơi dần .
Ngày vừa đi , dĩ vãng đã lâng lâng ,
Ôm quá khứ , lòng sầu dâng nuối tiếc .

Trong từng phút , từng giây, ta hằng biết ,
Bao người đi đột biến lệ chan hòa . 
Bao linh hồn xuất hiện khóc oa oa , 
Người lên xuống , sân ga đời tất bật . 

Một ngày hết , tuổi đời đã hao mất , 
Lòng khó vui , sầu chất lại càng dầy . 
Xác thời gian đè nặng tấm thân gầy , 
Mái đầu trắng lất lây theo năm tháng . 

Có những lúc băn khoăn đời một thoáng , 
Như hạt sương tan loảng mặt trời lên . 
Như lá vàng tan tác , cành chênh vênh , 
Đời lặng lẽ, buồn tênh ngày lịm tắt . 

Thôi hãy sống từng ngày , ngay trước mắt , 
Quên tuổi đời , quên tất cả xa xưa .
Quẳng âu lo nắng táp  gió mưa sa  .
Chiều đã tắt , chuông ngân nga hồn lắng  .
                                               Mailoc                           
                                          Cali 6-6-14